LIÊN LẠC CÁC BẠN ĐỒNG MÔN KHẮP NƠI TRÊN THẾ GIỚI
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 " VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lequytri



Tổng số bài gửi : 175
Join date : 09/02/2013
Age : 62
Đến từ : Thành Phố HUẾ

Bài gửiTiêu đề: " VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.   Wed Mar 19, 2014 4:01 pm


"VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM. ( tập cuối)

         Chúng tôi rời nhà Tuấn lúc 23h30. Sau khi trả vợ chồng Thôi lại nhà, chiếc xe lại đưa chúng tôi quay trở về thành phố. Càng về khuya trời càng lạnh, trên đường đã vắng người qua lại, hai bên đường có đoạn chỉ lúp xúp những lùm cây dại và lau lách um tùm.





        Cu Mót và Lão chèo đò đã ôm nhau ngủ ở ghế sau từ khi xe mới chạy được 15 phút. Nghe tiếng hai bạn ngáy đều đều, tiếng nhạc nhè nhẹ và tiếng gió lùa qua cửa kính, làm cho tôi có cảm giác thật bình yên và thư thái trong lòng. Tôi đang suy nghĩ miên man thì thầy Lân bỗng lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi:
         - Cái thầy Tuấn này hôm nay sao mà vui thế!
         Tôi không vội trả lời vì biết rằng đây chỉ là một câu hỏi buột miệng và cũng để phá tan sự yên lặng đơn điệu trong xe, mà có lẽ Lân cũng biết tại sao rồi. Nhưng câu hỏi này làm dòng suy nghĩ của tôi quay trở lại cảnh nhà Tuấn lúc chia tay.






         Sau khi chụp hình lưu niệm, vợ chồng Tuấn đưa chúng tôi ra tận xe, bắt tay từng người. Theo thói quen tôi nói:
        - Tạm biệt, hẹn gặp lại.
         Cô Nghĩa- vợ Tuấn- nói:
        - Anh nói vậy thôi chứ biết khi nào mà anh trở lại vùng đất này. Chỉ có tụi em ra Huế mới gặp lại anh thôi.
        Tôi thật sự bối rối và chẳng biết nói sao nên đáp xuôi:
       - Có lẽ vậy.
       Khi xe rời khỏi nhà Tuấn, rồi nhà Thôi, trong lòng tôi lúc đó có cảm giác như mình sắp rời xa một nơi thân quen và biết trước rằng rất khó có ngày trở lại... Một chút bùi ngùi và thoáng buồn lướt qua thật nhanh... Trong khi chiếc xe vẫn vô tình đưa tôi càng lúc càng xa vùng đất này... Tôi cố phóng tầm mắt, nhìn xuyên màn đêm qua ánh đèn xe như muốn níu kéo và lưu giữ lại một vài hình ảnh cuối cùng về mảnh đất mà nơi đó có những người bạn già thân thương của mình đang sống... Lúc đó, với những tình cảm đang trào dâng trong lòng, tôi lãng mạn nghĩ rằng, nếu có một ngày tôi trở lại Tánh Linh, tôi sẽ bắt tay cô Nghĩa và nói với cô ấy rằng: Hôm nay, không phải anh đã trở lại mà là anh đang trở về nơi đã lưu giữ những tình cảm ấm áp và chân thành...
       Tôi đang lâng lâng với những suy nghĩ bay bổng, mơ hồ thì xe chúng tôi cũng vừa đến Xà Bang, nhìn đồng hồ chỉ đúng 2h sáng. Nơi chúng tôi dừng xe là quán cafe Thu- cần câu cơm của Cu Mót mang tên người bạn đời của mình.
       Cu Mót thức dậy, mắt nhắm mắt mở, vô nhà, lấy chìa khóa, mở cửa quán... khuya.
       Thầy Lân riu riu, chẳng nói chẳng rằng, vào quán, leo lên ghế, khép mắt buồn... ngủ. ( hai câu đối tặng riêng cho Cu Mót và thầy Lân)
       Có lẽ lúc này cả người và xe đều mỏi mệt, nên khi thầy Lân vừa phi lên chiếc ghế tranh thủ chợp mắt thì chiếc xe cũng cố dỗ giấc ngủ vội bên lề đường vắng, còn Lão Chèo đò cũng chịu khó ngủ vật ngủ vờ để lấy sức ngày mai còn chèo tiếp.

Người ngủ
Xe ngủ
       Đúng là chỉ tranh thủ chợp mắt thôi. Không đến 10 phút, Lân thức dậy, rửa mặt gọi là cho có và kêu réo om sòm, vừa kêu vừa cười:
      - Quán sá gì mà kêu cái gì cũng không có.
      - Thì mi kêu cái chi? Cu Mót hỏi.
      - Có bánh tét không?
      - Không có bánh tét. Bánh chưng có được không?
      - Cũng được. Thế là Cu Mót đi cửa sau, lên nhà lột bánh chưng đem ra.
      Thầy Lân cao giọng:
      - Bánh chưng mà ăn với cái gì mới được chứ! Ăn không làm sao mà nuốt cho trôi!
      Cu Mót cũng không vừa, đáp lại:
      - Mi cũng vừa vừa thôi chớ! Mi biết chừ là mấy giờ không mà đòi hỏi đủ thứ rứa?
      Nói cho vui thế thôi chứ nói xong, Cu Mót cũng vô nhà gắp ra một chén dưa món. Thầy ăn được chừng 1/4 cái bánh thì được Cu Mót khuyến mãi thêm một li cafe đá.



Nạp nhiên liệu

       Coi bộ sau khi nạp nhiên liệu, thầy tỉnh táo hẳn ra... và thầy bắt đầu kiếm... chuyện. Thầy nói với tôi:
      - Không biết thằng Hải bây giờ đi tới đâu rồi, để tau gọi cho nó xem.
      Tôi hơi bất ngờ, không hiểu sao vào giờ này mà nhân vật Hải lại xuất hiện trong suy nghĩ của thầy, tôi hỏi:
      - Gọi cho nó vào giờ này thì Lân sẽ nói gì?
       - Thì tao hỏi xem nó đang ở đâu và kế hoạch tiếp theo sẽ đi về đâu.
       Nói xong, thầy rút chiếc điện thoại ra, mở loa và gọi. Lúc đó Lão Trùng cũng đã tỉnh ngủ và chúng tôi đang lắng nghe cuộc trò chuyện sắp diễn ra. Sau mấy hồi chuông đổ thì nghe tiếng Hải, giọng rất tỉnh táo, có lẽ Hải vẫn còn đang ... làm việc mặc dù lúc đó đã hơn 2h sáng:
      - A lô! Chào bạn Lân.
      - Ừ, chào Hải. Bây giờ bạn đang ở đâu?
      - À, mình đang ở lại nhà thầy Hoàng Chi ở Biên Hòa. Thế bạn đang ở đâu?
      - Mình đang ở Đà Lạt.
      - Uả, sao mình nghe hôm nay bạn chở Tri đi Xà Bang thăm Sơn và sau đó đi Bình Thuận thăm Thôi và Tuấn mà.
       Cả bọn nghe Hải nói thế liền trợn tròn mắt, ngạc nhiên nhìn nhau nhưng chỉ bị bất ngờ một phút thôi. Sau đó chúng tôi chợt hiểu ra là chỉ cần theo dõi trên diễn đàn là biết chúng tôi đi đâu rồi. Bị bắt"việt vị" bất ngờ nhưng thầy Lân vẫn cố vớt vát:
       - Ừ, thì bọn mình trên đường đi Đà Lạt luôn tiện ghé thăm mấy bạn luôn.
       - Thế hôm nào Lân về?
       - Khoảng mồng 8, mồng 9 mình mới về.
       - Hôm nào về Lân nhớ báo cho mình biết để nhờ Lân thông báo cho mấy bạn ở Saigon họp mặt đầu năm nhé!
       - Ok.
       Sau khi bị bắt "việt vị", khuôn mặt thầy trở nên đăm chiêu, thầy lằm bằm:
       - Thật không hiểu nổi cái thầy Hải này. Một năm chỉ có mấy ngày tết ....
       Thầy bỏ lửng câu nói giữa chừng rồi im lặng, chẳng nói gì thêm nên tôi cũng không biết thầy không hiểu điều gì ở Hải.
       Nghỉ ngơi chừng 15 phút, sau đó, chúng tôi lên xe rời nhà Sơn lúc 2h30 sáng. Lão chèo đò nằm một mình ở ghế sau, tranh thủ chợp mắt. Tôi ngồi ghế trước để nói chuyện với thầy Lân kẻo thầy buồn ngủ thì nguy. Thấy tôi ngồi lâu, sợ tôi mệt, thầy nói:
       - Tri bấm cái ghế cho nó bật ra mà nằm một tí cho đỡ mỏi.
       Tôi lại sợ thầy lái xe mà không ai nói chuyện cũng buồn, tôi nói:
       - Không sao đâu, khi nào mỏi mình sẽ nằm.
       Tôi ngồi nghe nhạc, thỉnh thoảng nói một vài câu bâng quơ cho có chuyện để nói, còn thầy thì chỉ nói độc có câu một câu:
       - Thật không hiểu cái thầy Hải này....
       Tôi liếc nhìn nét mặt của thầy lúc đó có vẻ gì đó rất khó hiểu, không biết trong đầu thầy đang nghĩ gì.( tôi đoán chừng, hình như thầy cảm thấy áy náy vì bị bắt "việt vị" và lương tâm bị cắn rứt khi đã lỡ nói dối với Hải thì phải. Hèn gì sau đó vài ngày, tôi nhận được một nguồn tin cho biết, mấy hôm rồi không thấy thầy Lân xuất hiện ở Thủ Đức, làm cho các nhà hàng, quán xá ế ẩm, thiên hạ kêu trời..., nghe đâu thầy đã một mình lái xe đi Đà Lạt mà chẳng thông báo với ai).
       Nhìn đồng hồ lúc đó chỉ gần 4h sáng, xe chuẩn bị vào thành phố, thầy còn cao hứng cho xe chạy vào đường cao tốc để giới thiệu cho tôi biết và cũng để cho tôi trải nghiệm cái cảm giác được ngồi trong xe đang chạy với tốc độ 100km/h như thế nào.
       Chúng tôi về đến nhà Lân lúc 4h30, tội nghiệp cô Hà- vợ Lân- ra mở cửa với khuôn mặt còn ngái ngủ. Cô nói:
       - Hai anh vào nhà nghỉ ngơi một lát rồi mai hãy về.
       - Cám ơn Hà. Trời cũng sắp sáng rồi. Để tụi anh về nhà rồi ngủ bù luôn.
       Thấy tôi chỉ mặc chiếc sơ mi cộc tay mà buổi sáng Saigon trời khá lạnh, Hà nói:
      - Ôi, anh Tri, để em vào nhà lấy cho anh cái áo khoát, buổi sáng trời lạnh lắm đó.
      Tôi nói đùa:
      - Cám ơn cô. Trời cũng không lạnh lắm đâu mà anh ngồi sau, lo gì, chỉ tội cho Lão chèo đò phải "đứng mũi chịu sào" thôi. Cả bọn cùng cười và chúng tôi chia tay nhau.
       Đúng thật! Buối sáng ở Saigon mùa này khá lạnh. Từ Thủ Đức về Gò Vấp, ngồi sau xe, tôi có cảm giác như gió xuân mát lạnh đang mơn man trên da mặt và trên đôi cánh tay trần...nhưng trong lòng tôi lại cảm nhận được một làn hơi ấm áp tình cảm và sự nhiệt tình tỏa ra từ tấm lưng to bè của Lão chèo đò miền Tây Nam Bộ...
       Chèo đưa tôi về đến nhà ở Gò Vấp cũng đã hơn 5h. Tội cho Lão Trùng... tuổi già mà sức còn ...sung, còn phải chèo ngược lên Quận 10 để về nhà lão và kết thúc một chuyến đi dài đầy cảm xúc.
       Lúc này, ở chân trời phía đông, những đám mây hồng từng phút, từng phút đang dần sáng lên như muốn báo hiệu một ngày mới đang bắt đầu...

THAY CHO LỜI KẾT
        Sau khi "tẩy trần", tôi định sẽ ngủ một giấc thật dài để bù lại sau một đêm thức trắng . Nhưng nằm mãi mà vẫn không ngủ được... Tôi cứ thắc mắc không hiểu tại sao những con người lần đầu tiên tôi được gặp, mà tôi lại có cảm giác như đã gần gũi và quen biết từ lâu và những nơi lần đầu tiên tôi đến, tôi cũng lại có cảm giác như đã quá thân quen và gắn bó với mình...tất cả cứ xuất hiện và đan xen vào nhau mãi trong tâm trí, làm cho tôi cứ trăn trở và suy nghĩ mãi...
       Tôi nghĩ, đời sống về mặt tình cảm của con người vốn không phức tạp như mọi người vẫn tưởng... Chỉ cần một câu nói lúc chia tay với tấm lòng chân thành cũng làm cho tôi cảm động... Chỉ cần một câu nói mộc mạc thể hiện sự quan tâm xuất phát từ tấm lòng chân thành cũng chạm được trái tim tôi... Và nếu như con người cứ lấy lòng chân thành mà đối đãi nhau thì việc trao và nhận tình cảm sẽ diễn ra một cách thật nhẹ nhàng và cũng thật tự nhiên. Tôi xin kết thúc loạt bài viết này với câu:
       Người người tương ngộ, quý ở tấm lòng.


LE QUY TRI
Người thích kể chuyện xưa.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hồ Văn Vinh



Tổng số bài gửi : 724
Join date : 30/01/2013
Age : 61
Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: " VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.   Wed Mar 19, 2014 6:48 pm

Sao kỳ cục vậy thầy Lân ơi.
        Không lẽ lên Bình Thuận mà huynh trưởng Thôi và thầy Tuấn chỉ bắt uống mà không cho thầy ăn gì cả hay sao? Coi bộ thầy đói dữ hí.

HVV
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngoc lan



Tổng số bài gửi : 250
Join date : 09/02/2013
Age : 60

Bài gửiTiêu đề: LỜI ĐỀ NGHỊ TỪ ĐỘC GIẢ   Thu Mar 20, 2014 11:35 am

Kính gởi Ôn già đi lạc,
Đọc qua mấy bài viết của ôn về chuyến du hành phương Nam của ôn tui thấy .. hơi bị sướng và cứ ưa đọc đi đọc lại cho .. đừng quên.
Tuy nhiên, muốn có được một cảm xúc mang tính liên tục thì vất vả quá. Tình cảm của ôn viết ra nó cứ từng khúc, đứt đoạn, rồi thì để góc ni chổ nọ rất khó tìm, rồi thì ôn viết có mấy hình minh hoạ mà tui cứ cố dòm hoài mà nỏ chộ, răng rứa ôn?. Vì rứa nên tui xin mạn phép đề nghị ôn gom chúng lại mí nhau thành một bài sao cho liên tục, được khôn ôn? Ôn có thể đặt một tựa bài gì đó cho hay hay là tui và mấy ôn bạn trong Nam sướng rồi. Ví dụ như "Nam phương du hành ký" chẳng hạn. Ôn hí!
Thân ái chào ôn,
Một độc giả trung thành của ôn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lequytri



Tổng số bài gửi : 175
Join date : 09/02/2013
Age : 62
Đến từ : Thành Phố HUẾ

Bài gửiTiêu đề: Re: " VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.   Thu Mar 20, 2014 4:06 pm

Ngọc Lân thân mến,
       Loạt bài viết tạm gọi là "NAM PHƯƠNG DU HÀNH KÍ" (theo gợi ý của Lân), gồm có 5 bài. Theo thứ tự là:
      - Cảm nghĩ từ một chuyến đi.
      - Phở ăn nửa tô.
      - Khi tuổi 60 lẫy.
      - Uống rượu Thổ Phồn.
      - "Việt vị" lúc nửa đêm.
       Lúc còn ở Saigon, mình có dự định khi về đến Huế sẽ bắt tay vào viết một mạch từ đầu đến cuối, để kịp ghi lại những hình ảnh, con người và những cảm xúc mà mình được trải nghiệm trong chuyến đi này. Nhưng vì mình bị "vỡ kế hoạch", nên bây giờ mới có tình trạng " con cái " mỗi đứa một nơi, làm cho thầy mỗi khi muốn cho kẹo mấy cháu phải mất công tìm kiếm. Mong thầy thông cảm.
       Trong thời gian tới, mình sẽ có kế hoạch cho "mấy cháu" đoàn tụ để trình diện thầy với đầy đủ hình ảnh minh họa như ý thầy. Bây giờ thầy chỉ việc chờ......... thôi!

Chào thân ái,
LE QUY TRI.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguyenngocson



Tổng số bài gửi : 660
Join date : 13/03/2013
Age : 62
Đến từ : Bà Rịa Vũng Tàu

Bài gửiTiêu đề: Re: " VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.   Thu Mar 20, 2014 8:04 pm


NHẮN TIN:

Cần tâp hợp tất cả"các cháu"rất dể thương đã vô Nam ăn Tết để dể ra mắt họ hàng hai bên nội ngoại chứ để mỗi đứa mỗi nơi như rứa mấy Ôn Mệ mắt mũi lem nhem khó chộ...Xin cám...ớn!

Cu Mót.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: " VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.   Today at 12:57 am

Về Đầu Trang Go down
 
" VIỆT VỊ" LÚC NỬA ĐÊM.
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
huequochoc6774 :: huequochoc6774 :: Bạn Học-
Chuyển đến